TRỊNH CÔNG SƠN TÔI LUÔN LUÔN SỐNG VỚI HIỆN TẠI
Mai Thy
Xin mượn một cách người ta ví von rất hay về Tagore, ông là một "Người t́nh của cuộc đời", "Người lính canh của cuộc sống". Vâng, có thể nói anh là "Người lính canh của t́nh yêu" "Người t́nh của người t́nh"...không?
(Cười) Nếu cần phải có một tên gọi cho vui, th́ tôi nghĩ rằng ḿnh có lẽ là "Người t́nh của cuộc sống"...
Cuộc sống của anh thế nào, anh nghĩ nhiều về quá khứ hay hướng về hiện tại, tương lai?
Tôi luôn sống với hiện tại. Cái giờ phút ḿnh đang sống đây, tôi thấy mới thật là quan trọng.
Sự nổi tiếng, anh có phải đôi khi trốn chạy nó không?
Có. Nổi tiếng là một sự trả giá mệt mỏi, buồn phiền. Được có những phút riêng tư, tĩnh lặng là hạnh phúc. Tuy nhiên, cũng không nên để ḿnh rơi vào không gian vắng vẻ quá.
Có lẽ. Tôi thấy rằng anh ngồi một ḿnh nhưng tiếng chuông điện thoại luôn luôn reo. Một ai đó đă nói rằng, trong một lúc say sưa nào đó, anh chứ không phải ai khác, mới là người hát nhạc TCS hay nhất...
Điều đó th́ tôi nghĩ rằng, trong mọi lúc tôi luôn luôn là người hát hay nhạc của tôi. Vấn đề đơn giản là tôi hiểu nội dung bài hát mà ḿnh đă sáng tác.
Điều ǵ quan trọng trong cảm hứng và sáng tạo của anh, nuôi dưỡng một tâm hồn âm nhạc anh suốt đời? T́nh yêu, những người phụ nữ hay là sự hấp dẫn của câu chữ ngôn từ?
Câu hỏi này khá thú vị. Tôi đă nhiều năm suy nghĩ về chuyện này. Cuối cùng tôi đă tin rằng có một cái ǵ đó không xa xôi cũng không gần gũi, cái đó chính là định mệnh, cũng như định mệnh vẫn thường chi phối cả một đời người. Cũng như tôi đă sống và luôn nghĩ về cuộc đời, về con người.
Bây giờ sáng tác th́ anh sẽ sáng tác như thế nào?
Tôi nghĩ về một lối sáng tác mới, phù hợp với đời và với tôi. Đó có thể là những bài hát thật ngắn, ngắn như một bài thơ 4 câu, ngắn như ngôn từ đang ngắn đi trong cuộc sống hiện tại. ư tưởng xúc tích hơn, hoặc có thể vẫn như cũ, nhưng con đường đi đến nó sẽ gọn gẽ hơn...Mà nói chung, sáng tác là sáng tác, tôi thấy "không thế nào cả!".
Vâng, xin cảm ơn anh.
MAI THY
|