 |
|
 |
TIỄN ĐƯA
Hoàng Xuân Sơn
Tôi rất bàng hoàng, xúc động và nghẹn ngào khi hay tin nhạc sĩ Trịnh Công Sơn
đă qua đời. Dù biết rằng trong khoảng thời gian gần đây anh lâm bệnh ngặt nghèo, khó
tránh khỏi cái giây phút cuối cùng của một tử vong khúc định mệnh; tôi vẫn không thể nén
được ḷng xa xót ngậm ngùi trước sự ra đi của một tài hoa mệnh bạc.
Đối với tôi, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn vừa là một người anh,
vừa là một người bạn. Chúng tôi đă sinh hoạt gần gũi, cận kề nhau trong suốt
một khoảng thời gian dài. Khoảng thời gian đẹp nhất của một đời người:
tuổi thanh niên với ḷng hăng say nồng nhiệt, vào đời với biết bao hoài băo mà hành trang là
lời thơ ư nhạc, là tiếng hát với cung đàn. Cho dù về sau, do thời gian và không gian cách trở, chúng
ta hết được gần gũi nhau ở một tầm nh́n và nhiều chia sẻ đă cách ly bến
bờ ; tôi vẫn quư trọng anh và biết ơn anh. Chúng tôi mang ơn anh đă cho biết thế nào là cái
đẹp thuần nhiên của một tâm hồn nghệ sĩ giữa muôn loài. Và chúng tôi mang ơn những
dưỡng chất trần gian mà anh đă hiến tặng cho đời, cho người qua lời thơ
tiếng nhạc trong suốt hàng chục năm trời. Tôi vừa mới trải qua một cuộc giải
phẫu thanh quản. Hiện nay chưa có thể nói năng được b́nh thường. Và tâm thần
rất hoang mang bất định trước nhiều tin buồn dồn dập. Tôi nhờ bạn thân Ngô
Vương Toại, người đă có cùng chung t́nh bạn và kỷ niệm với anh Trịnh Công Sơn, nói
giùm tôi một đôi phút tâm t́nh này như một lời vĩnh biệt nhạc sĩ Trịnh Công Sơn trên
đường giă từ Cơi Tạm để trở về nơi chốn hằng cửu của đời ḿnh.
Roxboro, Quebec, Canada ngày 2 tháng 4 năm 2001
HOÀNG XUÂN SƠN
(Gởi Ngô Vương Toại - Radio Free Asia, Washington DC . USA)
|
 |